Thiêng liêng ngày “con vào dạ, mạ đi tu”

15:07:48 08/07/2015

Ngày mẹ mang thai con, là ngày mẹ bắt đầu cảm thấy mình có nhiều khác biệt. Cảm giác thiêng liêng khi mang một bào thai trong bụng khiến mẹ “đằm” hơn, “ngoan” hơn, “thiện hơn”. Có con, mẹ đang mang vào lòng cả một thế giới, cả một kiếp người. Mẹ sửa mình mỗi ngày một cách tự nhiên, để mong con được chào đời an yên nhất. Người xưa có câu “con vào dạ, mạ đi tu”, chẳng sai ly nào.

Có con, mẹ như trở thành một người khác. Mẹ sẽ trở thành một người mẹ, che chở, bảo bọc và nuôi dưỡng một sinh linh bé bỏng. Mẹ vui thì con vui, con hân hoan, con hay cười và con lạc quan. Mẹ khỏe thì con mạnh khỏe, cứng cáp, mau lớn. Mẹ sáng suốt thì sinh con thông minh, lanh lợi. Mẹ hiền lành thì con thánh thiện, con nhân ái. Mẹ ngoan thì con hiểu chuyện, con sẽ trở thành một con người phải đạo, biết trước biết sau… Biết vậy, nên mẹ như trở thành một triết gia hiền lành từ khi có con. Mẹ năng học hỏi, hiểu biết, tạo cho con một nền tảng cân đối, vững vàng để con phát triển.

Người xưa từng nói, “cha mẹ hiền lành để đức cho con”. Mẹ cũng muốn “con hơn cha, nhà có phúc”, thế nên khi có con mẹ sửa mình từng chút một. Mẹ buông bỏ những phiền muộn và ganh đua trong cuộc sống để tâm bình an. Mẹ bao dung hơn với cuộc sống, với con người; mong rằng con sau này cũng được cuộc đời bao dung như thế. Nhìn qua nhìn lại, con giúp mẹ lớn khôn từng ngày. Mẹ trưởng thành hơn từ ngày có con. Người đã giúp mẹ tu tâm dưỡng tính chính là con, sinh linh bé bỏng trong bào thai, ngay từ khi còn trong trứng nước.

Khi xưa mẹ rất hay nổi nóng, khó kìm chế. Nay vì có con, mẹ đi nhẹ nói khẽ, nhủ lòng mình “cười nhiều, nói ít và lắng nghe nhiều hơn”. Mẹ nhìn cuộc đời lạc quan hơn hẳn. Mẹ thấy hàm ơn ông bà nhiều hơn đã mang nặng đẻ đau ra ba mẹ, dạy bảo và nuôi dưỡng ba mẹ nên người. Mẹ nhìn những người xung quanh cũng khác đi: thân thiện hơn, gần gũi hơn. Những điều trước đây có thể là tranh chấp, hục hặc, bực dọc, hơn thua cao thấp thì bây giờ với mẹ nhẹ tênh. Mẹ thấy thấy thương thấy quý, thấy biết ơn tất cả. Chẳng có gì bằng sự an yên của con trong lòng mẹ. Vì mẹ hiểu: tâm mẹ có an thì con mới được bình yên khôn lớn.

Khi xưa mẹ sống hôm nay không màng ngày mai. Từ khi có con, mẹ trăn trở: làm sao cho con hạnh phúc nhất, cho tương lai con tốt đẹp nhất, cho con sống trong một môi trường hiền lành an bình. Mẹ quên đi cái tôi của mình để cho con những điều tốt đẹp nhất. Mẹ biết tính toán, chắt bóp, dành dụm và tìm hiểu những gì tốt nhất cho con và cố gắng hết sức để có thể biến điều đó thành hiện thực. Tương lai của con được mẹ vẽ vời lung linh đẹp đẽ, nó bao gồm những trải nghiệm của mẹ về cuộc sống, nó bao gồm cả những vấp váp sai lầm của mẹ, nó gồm cả những thất bại, những mong ước, những hoài bão mà mẹ chưa với tới. Mẹ hi vọng ở con thật nhiều.

thieng-lieng-ngay-con-vao-da-ma-di-tu

Bạn sẽ nhạy cảm và tinh tế hơn khi làm mẹ (Ảnh: Internet)

Khi có con, lòng bao dung cũng từ đó mà tràn đầy. Mẹ thương người hơn, thấy rõ nỗi khổ đau của mình của người hơn và từ đó muốn giúp đỡ, muốn nâng niu. Mẹ biết vui theo cái vui của người, thấy dễ tha thứ, dễ buông bỏ. Lòng mẹ rộng mở. Thấy một số phận hẩm hiu, bạc bẽo mẹ cũng thương. Nhìn cảnh đời những đứa trẻ thiếu trước hụt sau mẹ cũng xót. Chứng kiến một người mẹ đau đớn trước sự ra đi của con mình mà lòng mẹ như xé thành từng mảnh. Từ yêu con, mẹ biết yêu cuộc đời, yêu mọi người.

Khi có con, mẹ không là mẹ nữa. Mẹ sống vì chúng ta, sống vì con. Mẹ và con tuy hai mà một, tuy một mà hai. Nhãn quang của mẹ khác đã là một lẽ, mà ngay cả khẩu vị, thính giác, xúc giác cũng trở nên mẫn cảm. Những nhân ái, khoan dung; những điềm đạm, từ tốn; những nhường nhịn yêu thương này là từ con mà ra. Mẹ không còn thức khuya phí sức, mẹ cũng tránh xa những hình ảnh bạo lực, mẹ rời bỏ những ý nghĩ bi thương, mẹ bỏ hẳn những món ăn kích thích… Mẹ đi đứng khoan thai, từ tốn, nghe những khúc nhạc vui tươi rộn ràng. Mong một ngày con ra đời sẽ thấm đẫm những tích cực của mẹ.

Khi có con, mẹ quan tâm nhiều đến… khoa học hơn. Làm sao cho con lớn lên từng ngày trong bụng? Làm sao cho trí não con phát triển tốt nhất? Làm sao để con cao ráo dễ thương? Làm sao cho mắt con sáng, da con đẹp, môi con hồng? Làm sao để con có thể nằm thoải mái trong bụng mẹ? Làm sao để con được sinh ra an toàn nhất? Làm sao để có dòng sữa thơm mát cho con bú? Làm sao để con phát triển toàn diện cả về thể chất và tinh thần?…

Khi có con, mẹ quên cả bản thân mình. Mẹ chẳng sợ hãi chứng chuột rút hàng đêm. Mẹ không sợ rạn da, rám nắng. Mẹ không so đo sinh mổ hay sinh thường, chỉ mong con được ra đời lành lặn khỏe mạnh. Mẹ không sợ dao kéo và những cơn đau, mẹ chấp hết cả dáng người sồ sề và bầu ngực mất đẹp vì cho con bú. Biết bao gian khó của “mang nặng đẻ đau”, mẹ chẳng màng. Chỉ cần nhìn thấy con ra đời lành lặn, khỏe mạnh… chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt con rạng ngời, đôi môi cười xinh tươi và đôi tay con nắm chặt tay mẹ… những vất vả kia có là gì!

“Con vào dạ, mạ đi tu”, chẳng phải vào chùa mới thành “chánh quả”, làm mẹ của con thôi cũng khiến mẹ mang vòng thánh trên đầu. Cảm ơn con bé bỏng đã cho mẹ được làm mẹ.

Nguồn webtretho

15:07:48 08/07/2015

0 Bình luận

Vui lòng đăng nhập để được tham gia bình luận.